đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi
Truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. Thể loại: Ngôn Tình, Sủng. Chương 80: Chương 80. Hiện menu TYT - Ứng dụng đọc và nghe truyện tốt nhất. Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi. Chương 80.
Đội trưởng, cùng nhau nói chuyện yêu đương đi Chương 82 Ra khỏi sa mạc, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Trên đường chính có ánh đèn xe lờ mờ. Lộ Diêu Diêu đưa mắt nhìn thì chỉ thấy những người khác trong đội cứu viện đang đứng cạnh xe cứu viện. Bọn họ từ lo lắng nóng nảy chuyển sang ngạc nhiên mừng rỡ, rối rít gọi "Đội trưởng Dương", "Chị dâu".
Lộ Diêu Diêu không nghĩ đến Tề An Thành sẽ ở đây. Nhìn dáng vẻ lim dim, buồn ngủ kia có vẻ anh ta đã ngủ ở đây được một lúc rồi. Mà sáng nay bánh xe anh ta bị bể, còn đến nhờ cô và Dương Cảnh Thừa giúp đỡ, sao lại đến đây nhanh thế chứ. Anh ta đến đây làm gì? Không biết có phải là đến tìm bác
Đội trưởng Dương, cảm ơn anh nhiều." Lộ Diêu Diêu cài xong nút áo thì đi đến. Những gì anh và Lục Tiểu Hổ nói nãy giờ cô đều nghe được. Thấy Dương Cảnh Thừa xoay người, cô nhìn anh mỉm cười, rồi bước đến đưa tay khoác vào tay anh. Anh nghiêng đầu nhìn, nhưng không nói gì. "Có người đáng cố ý phá khách sạn Long Môn của chúng ta!
Đội trưởng, cùng nhau nói chuyện yêu đương đi Chương 49: Để ý xem anh nhanh hay chậm. Trong chiếc lều rất hẹp, không có đèn, cả túp lều chỉ mang một màu đen nhánh. Có lẽ do Lộ Diêu Diêu kéo quá mạnh tay nên suýt nữa đã ngã xuống đất. Đột nhiên một cánh tay vòng lấy hông cô, ôm cô cùng ngã xuống, đồng thời kéo cô vào lồng ngực rộng rãi, rắn chắc.
"Một cuộc sống nhạt nhẽoThêm chút đường sẽ ngọt hơn rất nhiều"Vui lòng không reup video và mang bản dịch đi nơi khác! This is a personal channel. If you like
enorenbo1982.
Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. “Đội trưởng Dương, bà chủ của khách sạn Long Môn nói là cô ấy vừa ý anh.”“À, còn tôi thì không vừa ý cô ấy.”Đêm hôm đó, sau khi trở về từ cồn cát. Anh nhìn thấy trên tay phó đội trưởng đang cầm bông hoa liền hỏi” Cúc dại này đâu ra vậy?”“Bà chủ của khách sạn Long Môn kêu nhân viên đem tới cho anh, muốn vứt sao?”Nhìn thoáng qua, ánh mắt có phần ghét bỏ” Tìm đại cái bình nào đó cắm nó vào.”Ngoài ra, bạn cũng có thể đọc thêm Đợi Em Trở Về Sẽ Nói Yêu Em hoặc Cơ Trưởng Cất Cánh Đi của cùng tác giả.
Edit Mì Udon. Beta Mỳ, Kiều Oanh “Cảnh Thừa, hôm nay anh chúc mừng tôi được không?” “Dương Cảnh Thừa.” Cô gọi anh một tiếng. Dương Cảnh Thừa ngồi trên người lạc đà, từ trên cao nhìn xuống cô. Bờ môi đỏ kia lấp ló sau tấm khăn mỏng màu hồng, nhưng lại còn xinh đẹp diễm lệ hơn tấm khăn ấy, khóe miệng cô còn cong lên một độ cung, thể hiện tâm trạng mình giờ đang rất tốt. “Dương Cảnh Thừa, tôi đã đợi anh rất lâu đó.” cô cười nói. Dương Cảnh Thừa nhảy từ trên lưng lạc đà xuống, nhìn cô, “Chờ tôi làm gì?” “Thì muốn gặp anh.” Dương Cảnh Thừa nhớ tới lời của cô trong điện thoại Bây giờ có thời gian, chúng ta gặp nhau được không? Trừ người tới đây du lịch thì không có nhiều người ở sa mạc lắm. Đều là những người cúi đầu không thấy ngẩng đầu gặp mà thôi. Mà mấy ngày nay, anh cùng cô rất hay gặp nhau. Cô nói tiếp “Chúng ta đã ba ngày không gặp nhau rồi.” “Ba ngày?” Dương Cảnh Thừa liếc cô. “Ừm. Ba ngày.” Cô lặp lại con số chính xác này. Khăn lụa che khuất mặt cô, chỉ còn để lộ ra đôi mắt. Giờ phút này, trong mắt cô đầy ý cười, phảng phất như đang chìm đắm trong một cơn say. Dương Cảnh Thừa nhìn cô, nhất thời không biết nói gì. Cô lại cười hỏi “Ba ngày này anh làm gì vậy?” Anh mặc kệ cô. Cô thì vừa nghiêm túc vừa kiên nhẫn chờ anh trả lời. “Nghỉ ngơi.” Cuối cùng anh vẫn nói. “À.” cô vừa lòng cười, “Vậy lúc nghỉ ngơi anh có nhớ tôi không? Có mơ thấy tôi không?” “Bà chủ Lộ, Lộ Diêu Diêu.” “Hửm?” “Không có.” Anh gọi cô là bà chủ, lại gọi tên đầy đủ của cô, cô còn tưởng anh sẽ nói gì đó ghê gớm lắm, ai ngờ chỉ có hai chữ này. “Anh đang nói dối à?” Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh. Không nhìn ra được gì từ nét mặt của anh, Lộ Diêu Diêu cũng không chấp nhất nữa. Cô cười nói “Tôi cũng đang bận chuyện ở khách sạn. Ban ngày bận, đến tối mới có thời gian nhớ anh.” “Có mấy lời đừng suốt ngày nói đi nói lại nữa.” “Lời nào cơ?” cô chớp mắt. Anh biết ý đồ của cô, hừ cười một tiếng. Cô nói “Tôi không thích giấu gì trong lòng hết. Ban đêm nhớ anh, nhớ đến mức nằm cũng mơ thấy anh.” Dương Cảnh Thừa tỏ vẻ không thể nói chuyện nỗi với cô nữa, muốn đi. Lộ Diêu Diêu lập tức giữ chặt cánh tay anh, “Đừng đi.” Dương Cảnh Thừa nhìn cô. “Chúng ta cưỡi lạc đà về chung đi.” “Không cưỡi.” “Hồi nãy anh cũng cưỡi mà? A Tục cũng thích anh. Người xa lạ hoặc là người nó không thích nó đều không cho cưỡi đâu.” Dương Cảnh Thừa lấy tay cô ra, tiếp tục đi, Lộ Diêu Diêu nhíu mi, đi đến trước mặt lạc đà, vuốt mặt nó hai cái, nói “A Tục giỏi quá” sau đó bò lên lưng lạc đà, cưỡi lạc đà đi đến bên cạnh Dương Cảnh Thừa. Hai người đi song song nhau, có điều một ngồi trên lưng lạc đà, một người thì đi trên mặt đất. Chỗ này rất gần sa mạc bên cạnh, chỉ có một hai cây số. “Dương Cảnh Thừa, lúc nãy anh gặp A Tục ở đâu vậy?” Đi được vài bước, Lộ Diêu Diêu tò mò hỏi. “Cách chỗ này khoảng năm cây số.” “Lúc đó các anh đang cứu ai?” Cô nàng lại hỏi tiếp. “Một người lái xe không chịu cài đai an toàn, xe lật.” “Vậy xe anh đâu? Không phải anh lái xe đi à?” “Triệu Tín lái đi rồi.” “À…” Lộ Diêu Diêu bừng tỉnh đại ngộ, vô cùng vui vẻ, “Hóa ra anh cố ý đưa A Tục về. Em cũng cố ý để A Tục đi tìm anh đó.” Dương Cảnh Thừa không nói chuyện. Anh bỗng nhiên nhớ tới cảnh A Tục không muốn để Tần Trinh Trinh ngồi lên người nó, anh đang muốn nói về chuyện này, bỗng dưng Lộ Diêu Diêu cau mày kinh ngạc nói “Đội trưởng Dương, còn ai khác ngoài anh cưỡi A Tục không?” Dương Cảnh Thừa dừng chân lại, ngẩng đầu nhìn cô. Trong tay cô đang giơ lên một sợi tóc xoăn dài. “Tần Trinh Trinh.” Anh nói. Lộ Diêu Diêu nhớ tới mái tóc quăn của Tần Trinh Trinh, hừ nói “Là cô ta? Cô ta có tư cách gì cưỡi A Tục của tôi?” Dương Cảnh Thừa nhớ tới cảnh vừa nãy, cũng đoán được Tần Trinh Trinh cưỡi lạc đà là để chụp ảnh. Anh nói “A Tục nhà cô cũng không phải chọn người cưỡi đấy, lúc Tần Trinh Trinh cưỡi A Tục, nó lắc lư rất mạnh, thiếu chút nữa Tần Trinh Trinh ngã từ trên lưng nó xuống rồi, bị dọa sợ không ít đâu.” Lúc này Lộ Diêu Diêu mới không nhăn nhó mặt mày nữa, ghét bỏ ném sợi tóc kia xuống, vỗ vỗ lưng lạc đà. “A Tục, làm tốt lắm!” Nói xong, hai người tiếp tục đi về phía trước. Một lát sau, Lộ Diêu Diêu lại nghĩ tới chuyện khác, nói “Tần Trinh Trinh tới sa mạc à? Lúc tôi ra ngoài, Tề Tư Tần có tới khách sạn tìm cô ta.” Dương Cảnh Thừa không quan tâm chuyện riêng của người khác, nghe Lộ Diêu Diêu nói vậy, anh chỉ “Ừ” một tiếng. “Vì Tần Trinh Trinh đang ở sa mạc, nên Tề Tư Tần vẫn chưa gặp được cô ta.” Lộ Diêu Diêu nói, “Một đứa bé chỉ mới năm tuổi, không có cha mẹ, lại luôn muốn gặp Tần Trinh Trinh… Đội trưởng Dương, anh nghĩ đứa bé đó có phải con trai ruột của Tần Trinh Trinh không? Tần Trinh Trinh có đàn ông bên ngoài, cô ta không hy vọng cho người đàn ông này biết, vì thế nên mới không muốn nhận con của của mình?” “Đứa bé kia năm, sáu tuổi gì đó đúng không?” Tuy Dương Cảnh Thừa không quan tâm chuyện riêng của người khác, nhưng vẫn nói một chút. “Năm tuổi.” “Tần Trinh Trinh và đứa bé Tề Tư Tần kia, đều nói không quen biết nhau à?” Anh lại hỏi. Lộ Diêu Diêu gật đầu, “Ừm.” “Một đứa bé năm tuổi đã có thể biết che giấu bí mật rồi, tất nhiên thằng bé và Tần Trinh Trinh có mối quan hệ rất sâu sắc.” Lộ Diêu Diêu gật đầu, “Sâu sắc nhất là quan hệ mẹ con.” “Không có gì là không thể.” Lộ Diêu Diêu lại nói “Có điều, cũng có khả năng khác, ví dụ như quan hệ chị em.” Cô như suy nghĩ gì đó, nói “Nhưng mà, dù là loại quan hệ nào, bây giờ chúng ta cũng không biết chắc được.” “Ừm.” “Mặc kệ thế nào, Tần Trinh Trinh này đúng là rất khó ưa.” Bình thường Lộ Diêu Diêu cũng không thích quan tâm chuyện riêng của người khác, mà Tần Trinh Trinh lại cưỡi lạc đà của cô. Với Lộ Diêu Diêu mà nói, xúc phạm A Tục đồng nghĩa với việc xúc phạm cô. Thế nên cô không có ấn tượng tốt với Tần Trinh Trinh. Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Vì không có gió nên dấu chân bị in rất sâu trên cát sa mạc. Không nói tới Tần Trinh Trinh nữa, Lộ Diêu Diêu chuyển đề tài, “Cảnh Thừa, hôm nay anh chúc mừng tôi được không?” Dương Cảnh Thừa nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn cô, “Cô đang có ý gì?” Ngoài ý muốn không quan tâm tới cách gọi của cô. Lộ Diêu Diêu nói “Là khách sạn của tôi, tháng trước kiếm được không ít tiền, tâm trạng tôi rất tốt.” Thì ra là thế. “Thế chúc mừng đi, được không?” Cô lại hỏi. “Cô tìm người khác mà chúc.” Lộ Diêu Diêu “Hừ” một tiếng, lạc đà dừng lại. cô trịnh trọng kêu lên “Dương Cảnh Thừa.” Dương Cảnh Thừa dừng chân lại, xoay đầu nhìn cô. Bỗng nhiên Lộ Diêu Diêu từ trên lưng lạc đà nhảy xuống người Dương Cảnh Thừa. Anh theo phản xạ vươn tay đỡ lấy, vừa hay cô nhảy vào trong lòng ngực anh, hai chân thuận thế quấn quanh eo anh.
Dương Cảnh Thừa thấy cô cười, nghiêm túc nhắc nhở “Trong đội lúc nào cũng có người cả, ví dụ như nhân viên trực điện thoại.”Vòi sen vẫn còn mở, tóc và quần áo của Lộ Diêu Diêu ướt hơn phân nửa. Cô không hề để ý, đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn qua nhìn lại trên người anh “À, cục cưng, nhân viên trực điện thoại không phải vẫn luôn ngồi ở chỗ trực à?”Nhân viên trực điện thoại lúc nào cũng phải làm việc. Dương Cảnh Thừa câm nín. Lộ Diêu Diêu tiến về phía một bước, ôm eo anh “Anh chỉnh vòi nước à? Có hơi lạnh á.”Dương Cảnh Thừa cúi đầu, thấy đôi mắt cô ngọt ngào quyến rũ, lông mi bị nước thấm ướt, môi đỏ câu dẫn, quần áo vì ướt nên dán sát lên người cô, lộ ra đường cong trên cơ thể, xinh đẹp, mê hoặc lòng người. Ánh mắt anh dao động trên người cô, khí huyết trong cơ thể dâng lên, không nghĩ nhiều, anh duỗi tay vòng ra sau cô, bàn tay to ấn ở lên lưng cô, làm thân thể nhỏ nhắn kia càng dán sát người anh hơn. Dương Cảnh Thừa cúi đầu hôn lên đôi môi ấy, tay còn lại thì bóp lấy mông cô, rất nhanh lại giờ đến trước ngực cô. Xoa nhẹ vài cái, cởi quần áo đã bị ướt đẫm của cô ra, rồi bế xốc cô từ vòi sen chảy dọc trên hai cơ thể đang quấn quýt triền miên, có những giọt nước thì đánh thẳng vào sàn nhà. Tiếng nước ồn ào lấp mất âm thanh của hai người họ, chỉ còn loáng thoáng nghe được âm thanh khiến người khác đỏ mắt khi hai người va chạm vào nhau, vọng lại còn có tiếng ngâm khẽ của bọn họ.“Anh yêu, gọi em là cục cưng đi.” Cô mở to đôi mắt mê ly, yêu cầu Cảnh Thừa ấn sát cô lên vách tường men sứ màu trắng, dùng sức động.“Anh yêu…” Cô mị mắt nén xưng hô như vậy bình thường anh sẽ không nói nên lời, nhưng giờ phút này thấy cô như vậy, anh bỗng nhiên cúi đầu ở sát bên tai cô gọi một Diêu Diêu vui vẻ cười rộ khi kết thúc, Lộ Diêu Diêu mới nhíu mày “Không có quần áo để mặc.”Dương Cảnh Thừa liếc nhẹ cô một cái “Bây giờ em mới lo chuyện này à?”“Ai da, không phải tại anh không nhịn được à? Mau nghĩ cách cho em.”Dương Cảnh Thừa buộc khăn tắm quanh người mình, dặn cô chờ ở đây, anh về phòng lấy quần áo của Diêu Diêu khóa kỹ cửa, ở trong không gian nhỏ bé chờ Dương Cảnh Thừa cầm quần áo tới. Rất nhanh, cô nghe được tiếng đập cửa, nhưng không lập tức mở cửa.“Là anh.”Âm thanh trầm thấp quen thuộc truyền đến, Lộ Diêu Diêu lập tức mở cửa, cầm quần áo đi Cảnh Thừa đứng ngoài cửa chờ. Một lát sau, cửa bị mở ra, một người phụ nữ nhào tới ôm cổ anh, còn trèo hẳn trên người anh.“Anh yêu, ôm em về phòng đi.”Bên ngoài không có người, đèn đường tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, Dương Cảnh Thừa ôm ngang cô lên, trở về phòng.“Bây giờ em xấu như vậy, không ra ngoài ăn cơm được, làm sao bây giờ?” Cô cúi đầu nhìn thoáng qua quần áo trên Cảnh Thừa cúi đầu nhìn cô, quần áo nhìn không hợp với cô tí nào, nhưng vẫn là khuôn mặt xinh đẹp kia, cặp mắt câu người kia.“Còn có thể làm gì bây giờ? Tranh thủ bây giờ không có ai, anh đưa em về. Gọi cơm ngoài.”“Ừa…”Dương Cảnh Thừa hừ cười một tiếng “Trong đầu bớt nghĩ những chuyện lung tung.”Lộ Diêu Diêu trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái.*Dương Cảnh Thừa lái xe chạy về phía nhà của cô.“Nghe nói hai người kia đi rồi à.” Lộ Diêu Diêu Cảnh Thừa biết hai người cô nói tới là Lý Chí Long và Tiết Huệ. Anh “Ừ” một được đáp án khẳng định, Lộ Diêu Diêu không nói thêm gì nữa. Dương Cảnh Thừa biết cô không thích đội trưởng Lý, nên cũng không nói thêm.*Hôm sau, lúc Dương Cảnh Thừa đang đào cát thì nhận được điện thoại của Tiết Huệ, báo rằng bọn họ về đến nhà rồi, tinh thần của Lý Chí Long rất tốt, còn nói sang năm sẽ đến sa mạc lần nữa. Dương Cảnh Thừa cảm ơn cô ta, rồi đợi cô ấy chuyển máy cho Lý Chí Long, dặn dò một hồi rồi mới cúp điện Diêu Diêu ngồi xổm bên cạnh Dương Cảnh Thừa, thấy anh cúp điện thoại mới bắt đầu nói.“Cảnh Thừa, còn bao lâu nữa mới kéo xe lên được?”“Em có việc gấp?” Dương Cảnh Thừa ngẩng đầu nhìn cô.“Ngồi ở đây chán quá đi, A Tục cũng chờ nãy giờ.”Chủ của chiếc xe bị rơi vào hố cát cũng lại đây hỏi Dương Cảnh Thừa.“Hai phút nữa.” Dương Cảnh Thừa không ngẩng đầu, tiếp tục đào cát.“Nhanh vậy à?” Lộ Diêu Diêu cười nói.“Không phải em đang mất kiên nhẫn sao?” Dương Cảnh Thừa cầm mấy xẻng xúc Diêu Diêu cười mà không nói. Dương Cảnh Thừa nhìn cô một cái, “Ngồi xa một chút, coi chừng cát bay vào mắt.”Lộ Diêu Diêu đứng lên, đi đến trước mặt con lạc đà của mình, nhảy lên, ngồi trên người lạc đà chờ Cảnh Thừa nhanh chóng kéo được xe bị lún vào hố cát ra. Anh đưa xẻng lại cho chủ xe, chủ xe vô cùng cảm kích. Dương Cảnh Thừa nói câu “Lần sau lái xe cẩn thận một chút” rồi đi về phía Lộ Diêu đang ngồi trên người lạc đà duỗi tay về phía Dương Cảnh Thừa, anh đẩy tay cô ra, tự mình nhảy lên người lạc đà, ngồi phía sau cô. Hai tay anh vòng qua người cô, nắm lấy dây cương. Lộ Diêu Diêu nói “Ra ngoài hẹn hò cũng gặp phải chuyện này, lần sau chúng ta không đi sa mạc nữa.”Dương Cảnh Thừa cười nói “Mấy chuyện thế này rất khó tránh khỏi. Ngày mai anh sẽ đem thỏ đến cho em.”“Thật ư?” Lộ Diêu Diêu vui mừng quay đầu nhìn Cảnh Thừa gật đầu “Ừm.”“Quá đã!”Hôm sau, Lộ Diêu Diêu đang ở khách sạn, Lục Bạch tới đưa một con thỏ trắng lớn còn sống sờ sờ. Cô nhíu mày nhìn con thỏ trắng lớn trong tay Lục Bạch “Sống à?”Lục Bạch đành bày ra vẻ mặt đương nhiên, “Đội trưởng Dương nói phải tìm một con tươi sống, con thỏ còn sống thế này, quả thật là rất tươi.”Lộ Diêu Diêu nhận lấy cái lồng sắt đang nhốt con thỏ, “Đội trưởng Dương của các cậu đâu?”“Đang ở trong đội.”“Biết rồi, cậu về đi. Cảm ơn cậu.”Lục Bạch xoay người rời Cương đi lên “ Bà chủ, chị muốn đút nó ăn à? Nhưng làm gì có cỏ để đút?”“Tôi muốn đút nó vào bụng tôi.”La Cương bừng tỉnh đại ngộ “Con thỏ này thật là đáng thương.”Lộ Diêu Diêu liếc cậu ta một cái, cầm con thỏ đi lên lầu, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Dương Cảnh Thừa, “ Em không biết làm đồ sống, thỏ sống thì càng không biết. Sao anh lại đưa thỏ sống tới? Anh biết nấu à?”“Không biết.”Lộ Diêu Diêu nhíu Cảnh Thừa cười nói “Tối nay đưa tới chỗ ông chủ bán thịt nướng đi, nhớ ông chủ ở đó nướng hộ.”*Buổi tối, các du khách vây quanh lửa trại ăn thịt nướng, Lộ Diêu Diêu và Dương Cảnh Thừa đứng trước quán thịt nướng chờ thịt thỏ. Bọn họ đợi một hồi lâu, con thỏ mới nướng xong. Dương Cảnh Thừa cầm thỏ nướng cùng cô đi tới chỗ xa du khách ngồi xuống, nhưng vẫn thấy được lều trại.“Ăn đi này, mèo con tham ăn.” Dương Cảnh Thừa xé một miếng thịt thỏ rồi đưa cho Lộ Diêu Diêu Diêu nhận lấy cắn một miếng, hạnh phúc cảm thán “Đúng là mỹ vị nhân gian.”Dương Cảnh Thừa không cho là đúng, xé một miếng ném vào trong miệng. Điện thoại anh bỗng nhiên vang lên tiếng chuông. “Diêu Diêu, lấy điện thoại ra giúp anh.” Hai tay của anh đều dính thịt thỏ, không lấy được.“Gọi cục cưng.” Lộ Diêu Diêu ngồi im không động Cảnh Thừa liếc nhìn cô một cái “Nhanh lên, có thể là điện thoại của đội cứu viện.”“Gọi em là tình yêu đi cục cưng.”Dương Cảnh Thừa liếc xéo cô, “Lộ…”Sắc mặt cô trầm xuống. Dương Cảnh Thừa cong môi, tự mình duỗi tay cầm di động. Ngón tay anh quẹt một cái, nghe điện thoại, còn mở Diêu Diêu bất mãn trừng anh. Di động lại truyền tới tiếng khóc thút thít.“Đội trưởng Dương… Đội trưởng Dương… Cậu qua đời…”Là giọng của Tiết mặt bất mãn của Lộ Diêu Diêu lập tức biến mất, nhíu mày nhìn Dương Cảnh Thừa. Dương Cảnh Thừa giật mình, một hồi lâu mới hoàn hồn lại. Trong điện thoại vẫn còn truyền ra tiếng khóc của Tiết Huệ. Giọng Dương Cảnh Thừa khàn khàn “Nén bi thương.”Sau khi cúp điện thoại, Dương Cảnh Thừa cúi đầu im lặng tiếp tục xé thịt thỏ, sau khi xé xong thì đưa cho Lộ Diêu Diêu. Cô cũng không nói chuyện, cô biết anh rất kính trọng Lý Chí Long, rất cảm kích ân tình của Lý Chí Long dành cho anh, giống như anh nói, những chuyện mà Lý Chí Long làm vì Tiết Huệ trong mắt anh đều không đáng nhắc xa, mọi người vây quanh lửa trại vui vẻ cười nhảy. Mà mãi cho đến khi ăn hết cả con thỏ, Lộ Diêu Diêu và Dương Cảnh Thừa cũng chưa nói lời nào. Lộ Diêu Diêu lau tay, đứng dậy, cúi đầu nhìn anh “Anh ngồi ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi.”Dương Cảnh Thừa lại đứng dậy, bỗng nhiên nắm lấy tay cô, nói “Đi thôi. Chúng ta đi bộ một lát.”Lộ Diêu Diêu gật đầu “Được.”“Đội trưởng Lý đã cứu anh, em vẫn nên cảm ơn bác ấy.” Đi được một lúc, Lộ Diêu Diêu thở dài.“Đã không còn quan trọng nữa rồi.” Dương Cảnh Thừa nói “Bác ấy sẽ không để trong lòng đâu.”Lộ Diêu Diêu gật đầu “ Vậy bây giờ anh muốn đến chỗ bác ấy sao?”“Ừm. Anh về đội báo cáo một tiếng rồi đi.”Cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy anh đưa ra quyết định đi nhanh đến thế.“Anh sẽ về sớm thôi.”“Được.”Gió lên, Dương Cảnh Thừa cởi áo khoác ra rồi phủ lên người thêm một lát, Dương Cảnh Thừa mới nói “Anh đi đây.”“Anh cứ đi đi.” Lộ Diêu Diêu dừng chân lại “Đi sớm về sớm.”Dương Cảnh Thừa gật đầu. Lộ Diêu Diêu duỗi tay ôm lấy eo anh, ngẩng đầu nhìn anh “Để trái tim anh lại.”Dương Cảnh Thừa phì cười rồi cúi đầu hôn cô.*Lộ Diêu Diêu xoay người nhìn bóng dáng của Dương Cảnh Thừa dần dần khuất xa, cho đến khi không thấy nữa mới thu hồi ánh mắt.“Đúng là một đôi uyên ương khó chia cắt.”Lộ Diêu Diêu xoay người, nhướng mày.“Anh ta đi đâu vậy?”“Không liên quan tới anh.”“Anh ta có còn về đây không đó?”“Không liên quan tới anh.”“Nghĩa là có khả năng không trở lại à? Tôi nói mà, khi không tự nhiên anh ta lại đi cứu cái người đội trưởng đội cứu viện gì gì đó. Cái người mà không thuộc về nơi đây thì sớm muộn cũng sẽ rời đi thôi.”“Tề An Thành, anh đã đi làm xét nghiệm ADN chưa?” Lộ Diêu Diêu lười nói chuyện vô nghĩa với anh ta, chỉ tập trung hỏi chuyện cô quan tâm An Thành nói “Tôi không làm.”“Tại sao? Tự anh bảo muốn đi mà? Bây giờ thì sao? Không dám à?”“Thằng nhóc kia lại không phải con của cô, cô nhiệt tình như vậy làm gì?”Nếu là con trai của cô, thì cô còn kêu anh ta đi làm ADN làm gì? Tên này dám lừa cô chắc? Lộ Diêu Diêu đá thật mạnh xuống đất, cát bay lên, bay thẳng vào mắt Tề An Thành. Cô hừ một tiếng “Tôi thấy anh đang chột dạ nên mới muốn lật lọng!”Tề An Thành vừa dụi mắt vừa nói “Cô nói sao cũng được, dù sao trước giờ cô không tin tôi, thêm một chuyện cũng không đáng là bao.”Lộ Diêu Diêu híp mắt, duỗi tay túm lấy nắm tóc Tề An Thành, giật thật mạnh xong lập tức bỏ An Thành dùng tay liên tục dụi mắt vài lần, sau đó cất bước đuổi theo.
đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi